“Sinh con gái làm sao phải đi viện tốn tiền ra, tự đẻ không thì bỏ đứa bé đi cho rảnh nợ. Đàn bà mà không biết đẻ thì đừng có mở mồm ra mà kêu” để rồi khi đứa chào đời thì…

Xuất thân từ nông thôn, gia đình nghèo khó nên khi đi lấy chồng, lấy được anh chồng thành phố, nhà giàu có ai cũng trầm trồ ngưỡng mộ Liên. Họ bảo Liên sướng, có số hưởng nên mới may mắn lấy được chồng giàu như vậy. Thế nhưng cuộc sống hôn nhân của Liên không được trọn vẹn, hạnh phúc như người ngoài tưởng tượng.

Bà Thái – mẹ chồng Liên là người ghê gớm, cổ hủ và rất keo kiệt. Liên về làm dâu mà bà Thái coi cô như ô sin trong nhà vậy. Lúc nào Liên cũng phải dậy từ 4h sáng quần quật làm việc nhà đến tận 12h đêm mới được nghỉ ngơi, vậy mà bà Thái lúc nào cũng soi mói, đay nghiến cô không thiếu 1 câu gì.

Cưới được 4 tháng thì Liên có thai, từ ngày cô có bầu mẹ chồng thay đổi thái độ cưng nựng cô hơn hẳn. Thế nhưng khi cái thai được 5 tháng khi biết được đứa bé trong bụng Liên là con gái thì mọi thứ thay đổi hẳn. Cả nhà chồng Liên đều tỏ thái độ với cô, họ đang khao khát 1 đứa cháu trai đích tôn thế nhưng Liên lại không được làm điều đó khiến cuộc sống của cô rơi vào địa ngục. Chồng thì thờ ơ hay cáu gắt, mẹ chồng suốt ngay đay nghiến chửi mắng thậm tệ.

Liên cầu cứu nhà chồng đưa mình đi viện đẻ (ảnh minh họa)

Những ngày tháng Liên mang bầu là ngày cô sống cảnh nước mắt chan cơm, Liên gần như rơi vào trầm cảm, lúc nào cô cũng muốn trốn thoát khỏi nhà chồng và thậm chí nghĩ đến cái chết. Nhưng vì con, vì đứa bé vô tội cô không đành lòng làm việc dại dột đó. Liên cô sống, cố chịu đựng vì con gái bởi giờ với cô nó là món quà quý giá nhất và động lực để cô vượt qua tất cả.

Sau 9 tháng bầu bí thì cũng đến ngày Liên trở dạ. Cô đau bụng quằn quại, người yếu ớt vô cùng. Cố lết ra được phòng khách Liên cầu cứu nhà chồng đưa mình đi viện đẻ vì sắp không chịu nổi nữa rồi, chồng cô định đưa cô đi viện thì bà Thái bước vào bĩu mông chỉ tay vào mặt Liên đay nghiến.

– Sinh con gái làm sao phải đi viện tốn tiền ra, tự đẻ không thì bỏ đứa bé đi cho rảnh nợ. Gì chứ cái thứ con gái ăn hại, vô tích sự nuôi cũng tốn cơm gạo mà thôi. Đàn bà mà không biết đẻ thì đừng có mở mồm ra mà kêu.

– Nó là cháu mẹ mà, sao mà cay nghiệt với cả cháu mình như thế?? – Lê yếu lắm nhưng uất quá vẫn phải đáp lại lời mẹ chồng.

– Tao chỉ có cháu trai thôi, cháu gái vứt…vứt hết mày hiểu chưa con nhà quê vô học!!

Nghe lời mẹ, chồng Liên cứ để mặc cô đau đớn mà bỏ đi chơi. Gạt nước mắt uất hận vì cách cư xử của nhà chồng Liên hối hận khi đã làm dâu nhà bà Thái lắm. Cô muốn gọi điện thoại cho bạn đến đưa đi đẻ nhưng không thể lết nổi lên tầng 5 lấy nữa, đau quá và bất lực trước cảnh này Liên đành liều lĩnh tự sinh con 1 mình dù biết việc đó là quá mạo hiểm.

 

Chả thèm quan tâm đoái hoài gì đến con dâu, mẹ chồng thản nhiên lên phòng hát karaoke ầm ĩ để át đi tiếng khóc, tiếng kêu đau của Liên. Đau đớn, tủi nhục Liên cố gắng gượng sinh con 1 mình. Vật lộn, quằn quại trong cơn đau để không có 1 sự giúp đỡ của ai thì hơn 1 tiếng sau con cô cũng chào đời. Nghe được tiếng khóc của con Liên mừng rớt nước mắt nhưng không đủ sức bế nó nữa. Cô đã quá mệt, kiệt sức rồi mà cứ thế ngất lịm đi.

Mãi gần 5h tối bà Thái mới xuống xem Liên thế nào. Vừa xuống dưới phòng khách bà đã giật mình kinh hãi trước cảnh tượng man rợn này. Con dâu bà nằm trên vũn máu, mặt tái nhơt đi còn phía dưới là đứa bé vừa mới chào đời nó cũng nằm im thin thít, không khóc không động đậy gì. Vội chạy đến ngó mặt đứa cháu xem thế nào thì bà Thái mừng rỡ khi nhìn xuống “phần dưới” của đứa bé. Là con trai, là con trai thật. Vậy là kết quả siêu âm ngày trước là sai ư??

Mừng rỡ bà bế đứa cháu nội trên tay nhưng nó không mở mắt dù 5 phút trôi qua. Vội lay gọi cháu thậm chí là xem cháu bà còn thở không, nhưng không thằng bé đã ra đi rồi. Tim nó đã ngừng đập khiến bà Thái sợ hãi tột độ vội gọi cấp cứu. Vội vã đưa cháu nội đến bệnh viện cấp cứu nhưng bà Thái mặc nhiên quên đi sự tồn tại của con dâu, bà cứ để Liên nằm đó chẳng quan tâm cô sống chết ra làm sao cả.

Đến viện bác sĩ nói thằng cháu đích tôn của bà đã mất rồi bà Thái ngất lịm đi vì sốc vì hối hận. Gía như bà đưa con dâu đi đẻ thì mọi chuyện đã khác rồi, cháu bà cháu trai của bà chính bà đã gián tiếp hại chết nó ư?? Bế cháu về nhà lo ma chay mà bà Thái như người mất hồn. Chẳng hiểu sao nhà thông gia biết chuyện mà lên. Thấy con dâu gương mặt nhợt nhạt ngồi vào xe lăn nhìn mình với ánh mắt đầy thù hận bà Thái cố né tránh thì Liên dùng hết sức lực của mình để giựt thằng bé trên tay bà nói.

– Mẹ không có quyền bế con con. Chính mẹ, chính mẹ đã hại chết con con. Con thật ngu ngốc khi ở lại cái nhà này. Từ giờ về sau con xin làm người dưng với nhà mẹ, con không muốn làm dâu con trong căn nhà cạn tình người này nữa.

– Liên, mẹ xin lỗi. Mẹ sai rồi, đừng thế mà con. Để thằng bé lại mẹ lo ma chay cho nó được không??

– Con xin lỗi, lúc cháu mẹ chào đời mẹ con nguyền rủa bỏ nó đi giờ mẹ lấy tư cách gì mà lo hậu sự cho con con chứ?? Chào mẹ và hi vọng chúng ta không bao giờ gặp lại nhau nữa!!

Bố mẹ đẻ của Liên đưa cô ra xe ôm đứa cháu yểu mệnh về quê. Cả chặng đường về Liên cứ khóc, khóc nấc lên vì sót con. Còn bà Thái thì cứ ngẩn người ra khóc, hối hận vì những việc làm ngu ngốc của mình. Giờ đây không những bà mất thằng cháu đích tôn mà còn bị cả dư luận chỉ trích, đay nghiến không thiếu 1 câu gì. Phải chăng đó là quả báo mà bà Thái phải nhận.

Theo Thể thao xã hội

Facebook Comments

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Không copy!!!!