TÌNH YÊU CỦA MỘT CON ĐĨ.

-19 tuổi – cô yêu 1 người đàn ông hơn 7 tuổi, những ý nghĩ tươi đẹp về tương lai và lòng tin dành cho người đàn ông đã khiến cô quên mất rằng trước khi người đàn ông kia trút bỏ chiếc áo lót trên người cô phải mặc cho cô dc chiếc váy cưới.
-20 tuổi – cô chia tay người đàn ông kia vì sự hời hợt của hắn sau khi đã chiếm dc cơ thể cô.
Cô nhận ra rằng, đàn ông không bao giờ cảm thấy đủ, họ luôn muốn có nhiều hơn, những thứ mới mẻ hơn.
Cô căm thù người đàn ông kia và bắt đầu mất niềm tin vào tình yêu.
21 tuổi – cô lên giường với nhiều người đàn ông, chỉ cần họ có tiền thì cô sẽ mang tình ra đáp ứng. Cô ngủ với họ vì thứ vật chất xa xỉ chứ không vì cái gọi là ái mộ hay yêu thương. Cô không ngủ với đàn ông đã có gia đình, còn những người đang có ny thì sau khi “lao động” xong cô sẽ cắt đứt mọi liên lạc. Nguyên tắc của cô là không lên giường 2 lần cùng 1 người.


Cuộc sống là những chuỗi ngày đi học rồi đêm đến lao vào những cuộc mua vui thân xác. Tất nhiên là bạn học, gia đình không biết cô làm cái nghề nhơ nhuốc này. Ở trường lớp, cô là sinh viên gương mẫu, ngoan hiền. Ngoài đời, cô chỉ là 1 con cave không hơn không kém.
Cô định tiếp tục cuộc sống nhơ nhuốc như thế cho đến 1 ngày cô gặp dc a – người khiến cô muốn dừng tất cả cuộc mua thân bán xác – người khiến cô cảm thấy tình yêu chân thành vẫn còn tồn tại.
Cô gặp a vào 1 ngày gần cuối tháng 3. A khá ưa nhìn, cao ráo.
A hẹn cô đi xem phim. Cô tặc lưỡi đồng ý vì tối đấy cô cũng không có hẹn “lao động”, đồng thời nếu a có nhu cầu thì tất nhiên cô sẽ đáp ứng rồi sẽ lại dc 1 khoản tiền.
Mọi chuyện khác với dự tính của cô. Xem phim xong, a đưa cô đi hóng gió rồi tận tình đưa cô về. A còn đợi khi cô đi vào nhà rồi mới rời đi.


Vào phòng, cô mệt mỏi mỏi thả mình xuống giường. Tiếng chuông điện thoại làm cô giật mình.
” Cảm ơn e. ”
Là tin nhắn của a. Cô không nhắn trả lời.
Những chuỗi ngày sau đó a luôn nhắn tin hỏi thăm cô, liên tục hẹn gặp cô. Đáp lại sự nhiệt tình của a là những lời từ chối phũ phàng.
Cho đến 1 ngày a bắt gặp cô ngồi sau xe của 1 gã đàn ông khác. A đi theo tới tận cửa nhà nghỉ, rồi ngồi chờ cô 2 tiếng đồng hồ.
Cô vừa ra khỏi cửa thì a chạy tới kéo tay lôi đi
– Đi theo a.
Cô bất ngờ vì sự xuất hiện của a, nhưng cô không phản kháng. A mở cửa xe cho cô lên rồi lái đi với tốc độ kinh hồn.
Xe dừng ngay cổng căn biệt thự lớn. A đập tay vào vô lăng rồi lớn giọng hỏi cô.
– Tại sao e vào đó?
Cô đã biết trước a sẽ hỏi thế nên chỉ thờ ơ trả lời :
– Kiếm tiền.
A cười khẩy
– Kiếm tiền? E kiếm tiền trong đó sao? E cần tiền tới mức đó sao?
– Từ bh a dc phép quản cuộc sống của tôi.
Cô nhếch môi :
– À mà bh a biết tôi ntn rồi đấy, tránh xa tôi ra.
A dùng sức nắm chặt vai cô mặc cho cô nhăn nhó vì đau. Cô càng giãy giụa a càng siết chặt.


– Bao nhiêu?
Cô im lặng.
– Bao nhiêu để tôi có thể làm tình với cô?
Cô bất giác thấy nhức nhối khi nghe những lời này của a. Cũng không phải lần đầu cô nghe những lời đó nhưng sao khi nó thốt ra từ người a lại khiến cô khó chịu đến thế.
Mạnh tay tát vào mặt a, cô vùng ra khỏi xe. A vội vàng đuổi theo kéo cô lại hôn 1 cách thô bạo.
Cô đuối sức, phó mặc cho a ngấu nghiến. Cô cảm thấy môi mình đau rát, cả vị tanh nồng của máu đang lan dần trong khoang miệng.
Khi hô hấp của cô trở nên khó khăn thì a mới đẩy cô ra. Cô ngồi bệt xuống đất cố điều hoà hơi thở.
A đã lái xe bỏ đi.
Kể từ lần đấy thì a dường như không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô. Cô vốn dĩ cũng không còn nhớ tới sự tồn tại của a nếu facebook không thông báo ngày sinh nhật của a.
Cái tên Vũ Hoàng Dương lại có cơ hội len lỏi vào tâm trí cô.


Cô nhấn vào facebook của a. 3 tháng qua a không cập nhật bất cứ cái gì cả? Không 1 dòng stt. Cũng chẳng inbox cho cô như trước kia. Cô suy nghĩ nhiều lí do cho sự biến mất của a rồi lại gạt chúng ra khỏi đầu. Cô quên rằng a đã biết cô chỉ là 1 con điếm, hẳn là nên tránh xa cô rồi.
Cô offline mà không gửi lời chúc mừng tới a.
Bắt đầu cho đợt học Quân sự lần 2, cô dừng hẳn việc “lao động đêm khuya.” Việc học khiến cô mệt mỏi, đồng thời cô cũng không còn hứng thú với chuyện ấy nữa.
Hôm nay tiết học kết thúc sớm, cô uể oải đứng dậy chuẩn bị về thì đầu óc choáng váng, trời đất tối sầm.
Cô loáng thoáng nghe mn gọi tên cô.
– Ơ con Hân kìa,..
– Hân … Hân ơi …
Cô tỉnh dậy trong phòng y tế.
———————————————————–
👉👉 Phần tiếp theo.
TÌNH YÊU CỦA MỘT CON ĐĨ.
Cô uể oải ngồi dậy mang giày. Cái Trinh đang ngủ gật bên bàn, nghe tiếng giày liền thức giấc.
– Mày tỉnh rồi à? Còn thấy mệt không?
Mỉm cười nhìn bạn trấn an, cô lắc đầu.
– Tao không sao đâu. Mình về thôi, trễ rồi.
– Ừm. Tao đèo mày.
Trinh là cô bạn cùng bàn với cô. Trinh xinh đẹp, nhu mì và luôn giúp đỡ cô.


Cô từ chối khi Trinh đề nghị đưa cô lên phòng. Cô lớn rồi, có phải trẻ con đâu mà Trinh cứ làm quá lên.
Vừa tra chìa vào ổ khoá, cô giật mình vì tiếng nói sau lưng.
– Cô Hân. Phiền cô đi với chúng tôi 1 chuyến. Ông chủ của chúng tôi cần gặp cô.
Cô liếc mắt nhìn 2 người đàn ông trước mặt. Cao lớn, mặc vest đen, chắc chắn không phải người tốt.
Cô dè chừng lên tiếng.
– Xin lỗi 2 ông nhầm người rồi. Tôi không quen 2 ông, càng không thể nào quen biết ông chủ của các ông.
– Cô không có sự lựa chọn.
————————————————————–
Cô nheo mắt bởi ánh đèn phòng chói lóa đang hắt thẳng xuống chiếc giường.
Đầu và gáy đau nhức, cô đưa mắt nhìn quanh rồi giật mình vì giọng nói của 1 người đàn ông. Chất giọng có chút quen thuộc xen lẫn sự lạnh lùng.
Cô còn nhớ rất rõ khi a cất giọng khinh bỉ hỏi cô cần bao nhiêu tiền để lên giường cùng a.
– Đã tỉnh rồi sao?
Cô day day thái dương rồi nhìn về bóng lưng a.
– Là a muốn gặp tôi.
A dụi tàn thuốc rồi tiến đến cạnh cô.
– Cô đoán xem.
– Chúng ta có gì để gặp.
Cô ngước mắt lên nhìn khuôn mặt lạnh lùng của a. A đã thay đổi. Cô có thể cảm thấy sự lạnh lẽo toả ra từ người a.
A đưa tay luồn vào tóc cô, hơi cong khoé môi, cười mà như không cười.
– Không phải mọi con đĩ đều cần tiền sao? Tôi trả tiền mua 1 đêm của cô.
Trong lòng cô dấy lên sự khó chịu.
Rõ ràng a đã biết cô là người như thế nào, vậy tại sao còn muốn gặp cô? Tại sao còn muốn lên giường cùng cô?
Cô hờ hững nhìn a.


– A muốn tôi đến thế thế sao?
A đột ngột giật mạnh mái tóc làm cô đau đớn.
Cô gạt tay a ra nhưng a đã nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô đẩy cô ngã xuống giường thành cái tư thế mờ ám. Cô quay mặt đi. A ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. A cúi xuống hôn lên môi cô rồi hôn xuống dần.
Cô càng giãy giụa a càng ghìm chặt. Tay a lần mò khắp cơ thể cô rồi dừng lại tại đôi gò bồng đào, cứ thế ra sức nắn bóp.
Cô nhăn nhó vì đau.
Càng cảm thấy xấu hổ khi phần thân dưới của a đang cọ xát trên người mình.
– Đồ biến thái.. anh bỏ tôi ra..
A siết chặt cằm cô, khoé miệng hơi nhếch, toàn thân tỏa ra khí lạnh chết người.
– Biến thái? Được. Tôi biến thái cho e xem.
– Bỏ ra, mau bỏ ra. Đồ khốn khiếp, a bỏ tôi ra.
Nước mắt cô rơi ướt cả chiếc gối. Mỗi lần a tiến vào cô lại cắn chặt môi để ngăn những tiếng rên sắp chực phát ra.
A ra sức lâm trận mặc cho cô khóc lóc. Anh muốn cô biết thế nào là biến thái? Thế nào là nhục nhã khi bị đàn ông chà đạp? A muốn cô cầu xin a dừng lại. Cô càng cứng đầu, a càng cảm thấy chán ghét.
– Hân, rên lên. Không phải e đều rên rỉ với người đàn ông khác sao?
Nhìn cô cắn môi đến bật máu a càng muốn bắt ép cô rên rỉ.
A ghìm hai vai cô rồi thúc mạnh.


– Á… đau…
A nhếch mép cười nhạt. Giọng a khàn khàn kiềm nén sự thoả mãn nơi thân dưới.
– Ngoan, cầu xin a đi..
Cô ra sức cấu vào người a nhưng đều vô ích. Kiệt sức. Cô buông xuôi.
Cô nhắm nghiền mắt, hi vọng tất cả chỉ là giấc mơ.
Là do cô, chính cô đã đẩy bản thân vào bước đường ngày hôm nay.

Sưu Tầm

Facebook Comments

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Không copy!!!!